Xe địa hình chạy tốt trên đất nhưng ì trên nhựa.
Chiều chạy ngược làm mọi điểm phanh quen thuộc trở nên vô dụng.
AI khó bám sát đường đua tối ưu gần như tuyệt đối. Nhiều vòng đều tay cho tổng thời gian tốt hơn vài vòng cực nhanh xen kẽ những vòng mắc lỗi phải sửa.
Xem lại bản ghi cho phép đổi góc nhìn tự do. Địa hình núi có nhiều khúc cua tay áo hơn địa hình đồng bằng. Nhiệt độ phanh tăng dần ở đường đua nhiều điểm phanh nặng.
Ban tổ chức giới hạn công suất theo hạng, nên mẫu xe mạnh nhất ở hạng thấp có thể yếu nhất khi lên hạng trên. Đối thủ chặn đường ở khúc cua hẹp là chiến thuật gây khó chịu nhưng hợp lệ.
Đèn chiếu góc bù lại điểm này, nếu không thì lối vào cua sẽ tối om đúng vào lúc cần nhìn rõ nhất. Tắt nó cho phép chủ động làm văng đuôi để vào cua, đây là điều kiện bắt buộc với các chế độ chấm điểm drift. Cầu trước lại có xu hướng trượt thẳng khi vào cua quá nhanh, hai kiểu mất lái này cần cách xử lý ngược nhau.
Chi tiết này thường bị bỏ qua nhưng lại nằm trong tiêu chí chấm điểm lái an toàn của các nhiệm vụ dạy lái xe. Một số đường đua cố tình đặt cua gắt ở hướng mặt trời lặn, buộc phải nhớ đường thay vì trông vào mắt. Không phải cú vượt nào cũng cần dùng nitro, đôi khi chỉ cần chọn đúng làn đường.
Người mới nên bật để làm quen đường đua, còn khi đã thuộc thì tắt đi vì hệ thống này luôn cắt bớt công suất. Chế độ điểm kiểm soát cộng thêm giờ khi qua mốc.