Kỹ thuật này biến những đòn rời rạc thành chuỗi liên tục, và là ranh giới rõ nhất giữa người chơi thường và người chơi thi đấu.
Chia đôi màn hình khiến thông tin không còn bí mật, nên nhiều game cùng máy cố tình thiết kế để việc nhìn trộm không mang lại lợi thế.
Ai bấm nút nhanh hơn sẽ thắng. Mọi người đều gặp nhau nên may rủi bốc thăm bị loại bỏ, đổi lại số trận tăng theo bình phương số người tham gia.
Đối thủ đang dẫn điểm thường chơi thận trọng hơn. Thay đổi lối chơi giữa các ván khiến đối thủ khó bắt bài. Vùng chết của cần điều khiển bị mòn khiến nhân vật tự di chuyển, đây là bất lợi phần cứng chứ không phải lỗi kỹ năng.
Nhiều biến thể thi đấu cấm bên đi trước tạo hai đường ba cùng lúc, vì nếu không thì bên đi trước gần như luôn thắng. Một người vẽ, một người đoán chữ, theo lượt.
Lặp lại thế cờ ba lần thì ván đấu kết thúc hòa. Có màn cần hai người bấm công tắc cùng lúc. Góc bàn cờ vây dễ chiếm đất hơn giữa bàn.
Hết giờ là thua bất kể thế cờ đang tốt hay xấu, nên quản lý thời gian là một kỹ năng tách biệt với khả năng tính nước. Thủ môn phải đoán hướng trước khi bóng đi, còn người sút phải chọn giữa an toàn vào góc hay mạo hiểm vào giữa khung. Cùng một đòn đánh trúng hai nhân vật khác nhau cho ra chuỗi liên hoàn khác nhau, nên phải học lại chuỗi cho từng đối tượng.
Chọn nhân vật khác nhau cho mỗi người để tránh nhầm lẫn. Đoán nước đi tiếp theo của đối thủ quan trọng hơn tốc độ tay trong game cờ.